Ngày 28: Thứ Bảy sau Chúa nhật IV Mùa Chay (24/3/2012).

“Vì thế, dân chúng bất đồng ý kiến với nhau về Người. Trong số đó, có một ít kẻ định bắt Người, nhưng không ai dám ra tay bắt Người.” (Ga 7: 43-44)

Dietrich Bonhoeffer, một mục sư và cũng là một thần học gia Tin Lành, người đã bị giết hại dưới tay của Nazis vào năm 1945, đã viết một tác phẩm với tựa đề “Cái Giá của Người Môn Đệ”, tác phẩm này nhằm làm một sự phân biệt rõ ràng giữa cái gì gọi là ân sủng quý giá (costly grace) và cái gì gọi là ân sủng rẻ mạt (cheap grace).

Ân sủng rẻ mạt là một ân sủng không mất tiền mua, không đáng giá: sự được tha tội mà không có một một chút lòng sám hối chân thành nào, tự gọi mình là môn đệ Chúa Ki-tô mà lại không đi theo đường lối của Người trong cuộc sống hàng ngày, chịu phép thanh tẩy nhưng lại không tham gia vào bất kỳ một sinh hoạt nào của cộng đồng Hội Thánh. Ngược lại, ân sủng quý giá là bước theo Chúa Ki-tô và Tin Mừng của Người sẽ dẫn dắt chúng ta bước trên con đường mà Chúa Ki-tô đã bước qua, là con đường Thập Giá, chấp nhận bị loại ra bên lề bởi sự cam kết Ki-tô giáo của chúng ta, bị người khác chỉ trích, chọn làm những quyết định mà thế gian từ chối, gìn giữ những giá trị mà có khi đi ngược với các thành viên trong gia đình hay bạn bè nắm giữ.

Bài Tin Mừng hôm nay trình bày về sự bất đồng của dân chúng về Chúa Giê-su, về việc Người bị các nhà chức trách từ khước, do bởi giáo lý và những hành động Người thực hiện. Chính điều này đã dẫn Người đến cuộc khổ nạn và cái chết trên thập giá sau này.

Do đó, cuộc sống của người Ki-tô hữu là trở nên “một dấu chỉ chống đối” tựa như Chúa Giê-su. Giả như cuộc sống của tôi cũng tương tự như bất kỳ ai khác, thì thử hỏi có ai hỏi tôi tại sao tôi nghĩ rằng tôi hành động khác người, điều gì chứng tỏ là tôi đang theo bước Chúa Giê-su và Tin Mừng của Người. Hoặc có thể tôi không cho phép Tin Mừng chiếu sang qua cuộc sống thường nhật của tôi cũng như qua những gì mà tôi cam kết.

Vậy thì điều gì quyết định làm nên những khác biệt so với thế gian trong cuộc đời của tôi, người đi theo Chúa Giê-su và Tin Mừng của Người?

Rev. James Gilmour, C.Ss.R.

Metuchen, NJ

(Rev. Peter Cao - chuyển ngữ từ “Redemptorist Reflections 2012: Daily Lenten Devotions.)

Ngày 27: Thứ Sáu sau Chúa nhật IV Mùa Chay (23/3/2012).

“Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương dập nát.” (Tv 34:19)

Những kẻ nghi ngờ trong bài Tin Mừng hôm nay biết rõ Chúa Giê-su từ đâu đến, và do đó họ cho rằng Chúa Giê-su không thể là Đấng Mê-si-a bởi vì họ quan niệm rằng không ai có thể biết được nguồn gốc của Đấng Mê-si-a. Tôi đã từng nghe có người nói như thế này “vụ tai tiếng của tính cá biệt” – đó là một con người được sinh ra không có tên tuổi gì lại là Đấng Cứu Độ trần gian.

Điều đó không chỉ ám chỉ về Chúa Giê-su mà còn là đối với bạn và với tôi nữa. Chúng ta quá nhỏ bé như chúng ta thường có cảm nghĩ về mình như vậy, vào thời điểm này, ngay tại lúc này, trong hoàn cảnh này, có thể nào lại là những ống dẫn của Thiên Chúa. Kinh Ngạc. Phỉ Báng.

Tôi lấy làm ngạc nhiên phải chăng vì vậy mà các thành viên trong gia đình rất khó để cho chúng ta lớn lên và thay đổi. Đúng vậy, như Oscar Wide đã từng viết: “Mỗi vị thánh đều có một quá khứ và mỗi tội nhân đều có một tương lai.” Đây quả thật là một niềm hy vọng lớn lao cho các cha Dòng Chúa Cứu Thế rao giảng tại các giáo xứ, trong các cuộc đại phúc, trong các nhà tù, nơi các giường bệnh trong nhà thương cũng như trong các nhà tĩnh tâm: “Ơn Cứu Chuộc chứa chan nơi Người.” (Tv 130:7)Vụ tai tiếng của mầu nhiệm Nhập thể là Chúa Giê-su, con của bà Ma-ri-a và người cha nuôi là một bác thợ mộc trung thành, là một vị Thiên Chúa đã đột nhập vào trong thời gian và không gian để trở nên một tình yêu không thể tưởng tượng, một tình yêu vô biên, một “tình yêu điên dại” như thánh An-phong-sô Li-gô-ri đã từng nói.

Hôm nay, nếu ta làm một việc gì đó bất thường, người ta có thể nghĩ rằng ta bị khùng hay chúng có thể trở nên gương xấu hay nữa danh dự của chúng ta  sẽ bị tai tiếng nghiêm trọng. Vậy thì chúng có đáng để ta phải liều lĩnh? Đương nhiên. Hãy tận dụng cơ hội. Hoặc nếu như người ta lầm bầm, “Người này từ đâu đến vậy ta?” lúc đó bạn cũng trở nên giống như Chúa Giê-su. Bạn biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Rev. Daniel Francis, C.Ss.R.

Annapolis, MD

(Rev. Peter Cao - chuyển ngữ từ “Redemptorist Reflections 2012: Daily Lenten Devotions.)

Ngày 26: Thứ Năm sau Chúa nhật IV Mùa Chay (22/3/2012).

“Các ngươi tra cứu Sách Thánh, vì tưởng rằng trong đó các ngươi sẽ tìm thấy sự sống muôn đời; chính Sách Thánh lại làm chứng về Ta, vậy mà các ngươi vẫn không chịu đến với Ta để được sống.” (Ga 5: 39-40)

Khi tôi hay một trong bảy anh chị em của tôi phạm phải một lỗi lầm gì đó, ba của tôi rất giận dữ rồi đi đến nói với mẹ tôi rằng, “Bà có biết con của bà vừa làm xảy ra chuyện gì không?” Mẹ tôi trả lời ba tôi rằng, “Con của tôi?” Ba tôi thất vọng trả lời, “Bà biết ý của tôi muốn nói gì mà!”

Bài đọc I hôm nay trích từ sách Xuất Hành, thuật lại hình như là Thiên Chúa đang giận dữ. Hãy tưởng tượng: hình ảnh một vị Thiên Chúa yêu thương đã cứu dân Ít-ra-en thoát khỏi kiếp nô lệ để được sống tự do bằng những việc lạ phi thường, rồi Người hứa ban cho họ một vùng đất “chảy tràn sữa và mật ong,” Người đem họ vượt qua sa mạc và cung cấp cho họ bất cứ thì gì họ cần đến. Vậy mà đám dân này đã trở mặt lại với Thiên Chúa của mình mà đi thờ lạy ngẫu tượng là một con bê đúc bằng vàng. Trong cơn giận dữ, Thiên Chúa đã phán với ông Mô-sê rằng: "Ngươi hãy đi xuống; dân mà ngươi dẫn ra khỏi đất Ai-cập đã phạm tội. Chúng đã sớm bỏ đường lối Ta đã chỉ dạy cho chúng.” (Xh 32:7)

Thiên Chúa như là một người tình đã khám phá ra rằng người mà mình yêu thương đã bất trung, đã dâng tặng trái tim của mình cho người khác. Qua lời chuyển cầu khẩn thiết của ông Mô-sê, Thiên Chúa, một lần nữa, đã ôm vào lòng mình đám dân riêng, với một tình yêu thương và long thương xót, và Thiên Chúa lại muốn bắt đầu lại một mối tương giao mới.

Có phải một lúc nào đó ta cũng lãng quên đi Thiên Chúa, Người đã cứu ta , Người đã giải thoát ta khỏi quyền lực tội lỗi qua Bí tích Thanh Tẩy? Có phải là từng có lần ta quá kiêu căng và tự hào, ta đã quay lưng trở mặt với Thiên Chúa là Đấng bảo trợ đời ta?

Rev. Joseph Tizio, C.Ss.R.

Brooklyn, NY

(Rev. Peter Cao - chuyển ngữ từ “Redemptorist Reflections 2012: Daily Lenten Devotions.)

Ngày 25: Thứ Tư sau Chúa nhật IV Mùa Chay (21/3/2012).

“Nào người mẹ có thể quên con mình mà không thương xót chính đứa con mình đã cưu mang ư? Cho dù người mẹ đó có quên, nhưng Ta sẽ không quên ngươi đâu" (Is 49:15).

“Ta bảo các ngươi: Ai nghe lời Ta và tin Đấng đã sai Ta, thì được sống đời đời.” (Ga 5:24a)

Rất dễ dàng để chúng ta nói, “Tôi đang nghe đây!” Nhưng có thực sự là chúng ta đang để tâm chú ý lắng nghe hay không? Bạn khỏe không? Mọi sự thuận lợi không? Chúng có nghe người khác hỏi ta những câu chào hỏi này và trả lời chúng không? Có thực là chúng ta đang hiện diện bên cạnh người khác, những con người đang dùng những  ngôn ngữ của thân thể hoặc dùng thái độ để cảnh giác chúng ta về những việc làm chiếu lệ hay đại khái, “Ok. Không có việc gì nhiều,” có thể biểu lộ thêm được không? Hoặc là chúng ta quá bận bịu hay lầm bầm khi một ai đó trả lời những câu hỏi khác hẳn với chúng ta? Có phải là chúng ta đang quá bận rộn nên cứ để cho mọi sự trôi qua như những chiếc máy lái tự động?

Đây là lúc để chúng ta tỉnh thức và thoát ra khỏi nấm mồ điếc lác của chúng ta!

Đức tin đòi hỏi hành động – chứ không chỉ là nghe suông, mà là xác tín. Đức tin không không phải chỉ là ngốc nghếch nghe những gì Thiên Chúa nói với chúng ta, nhưng mà là sống với sứ điệp nhân từ và thương xót của thiên Chúa.

Chúng ta hãy lắng nghe. Hồi âm. Sống Thực Hành.

Elizabeth Goran-Makowski

Baltimore, MD

(Rev. Peter Cao - chuyển ngữ từ “Redemptorist Reflections 2012: Daily Lenten Devotions.)

Ngày 24: Thứ Ba sau Chúa nhật IV Mùa Chay (20/3/2012).

“Sau đó, Chúa Giêsu gặp anh ta trong đền thờ, Người nói: "Này, anh đã được lành bệnh, đừng phạm tội nữa, kẻo phải khốn khổ hơn trước". Anh ta đi nói cho người Do-thái biết chính Chúa Giêsu là người đã chữa anh ta lành bệnh.” (Ga 5: 14-15)

Nước. Có thể nó là một trong những nguyên tố quan trọng nhất trong thiên nhiên. Nước bảo tồn sự sống. Trong thân thể của chúng ta, nước chiếm tới 90%, và nước sạch là một nguồn nguyên liệu rất giá trị. Đã từng có những cuộc chiến tranh xảy ra vì tarnh giành những nguồn nước và nhiều quốc gia đã kiện cáo nhau vì nguồn nước là quyền lợi chung của cộng đồng nhân loại. Nếu như không có nguồn nước sạch thì nhân loại sẽ chết.

Nước đã từng là một thành tố quan trọng trong cuộc sống cổ đại vùng Cân Đông – không có nước thì cuộc sống sẽ khô héo và tàn lụi. Do đó ai ai cũng ý thức  được tầm quan trọng của nguồn nước sạch trong cuộc sống.

Còn chúng ta, chúng ta có tin chắc rằng mình cũng là những người đầy tớ trung thành để bảo vệ nguồn nước? Chúng ta có thể làm được gì để bảo vệ môi trường của chúng ta nhằm lưu trữ được những nguồn nước trong lành bảo tồn cho cuộc sống? Nếu như nước trong câu chuyện trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en trong Kinh Thánh hôm nay không trong sạch, thì cuộc sống sẽ không thể tồn tại, và điều cũng hiển nhiên đối với chúng ta ngày nay.

Trong Tin Mừng của thánh Gio-an, Chúa Giê-su dung nguồn nước sạch để chữa lành bệnh tật. Nước sạch rất cần thiết để chúng ta để rửa sạch các vết thương. Không có nước sạch, chúng ta không thể chữa lành các bệnh tật cũng như không thể giải phẫu. Trong suốt Mùa Chay này, xin chúng ta hãy nhớ cho rằng nước rất quan trọng cho cuộc sống của chúng ta và chúng ta phải ý thức rằng chúng ta cần có những nguồn nước trong sạch để duy trì mạng sống mình.

Rev. James McCabe, C.Ss.R.

Bethpage, NY.

(Rev. Peter Cao - chuyển ngữ từ “Redemptorist Reflections 2012: Daily Lenten Devotions